Tình yêu của một chú Chuột

Ngày nảy ngày nay, ở một cái cống nọ, có 1 gia đình nhà Chuột Cống. Gia đình bao gồm 2 vợ chồng và 3 anh em Chuột. Anh cả Chuột không phải là con lớn nhất, nhưng nó là con linh hoạt nhất trong nhà, vậy nên cùng với bố mẹ, anh cả Chuột cũng là con chuột đi tìm thức ăn về cho 2 đứa em nhỏ của mình.

Chuột nói riêng, sinh ra đã là một loài ít được người ưa chuộng, còn chuột cống thì lại càng là một loài vật mà không ai muốn gần gũi, và gần như cũng chẳng giúp ích được gì to tát lắm cho sự tồn vong của muôn loài. Chuột cống, gắn liền với sự hôi hám, bẩn thỉu, chui rúc. Những gì nó kiếm được, chỉ là những mảnh thức ăn thừa, rác đổ bỏ đi của loài khác. Nó ăn những thứ đó để tồn tại.

Nhưng đối với con Chuột, thì gia đình lại là tất cả những gì mà nó có.

Ngày qua ngày, nó chịu thân phận đi kiếm ăn về phụ giúp gia đình. Có lần còn bị người ta đánh bẫy, may mà cuối cùng cũng toàn mạng trở về. Vậy nhưng, khi con chuột chia sẻ áp lực, những gì mà nó phải chịu đựng với gia đình nó, thì nó lại bị gạt phắt đi và những gì nó nhận lại là:

“Mày là đàn ông, anh cả, kêu ca cái gì? Mày ko làm thì ai làm vào đây nữa? Đàn ông đàn ang, đó là bổn phận, ko được phép kêu ca!!”

Thế là từ đó trở đi, dẫu có nhọc nhằn đến thế nào, cống có hôi thối hay nguy hiểm rình rập đến ra sao, nó cũng chỉ biết cắn răng lại, nuốt ưu tư vào trong và nhiệm vụ duy nhất của nó là KIẾM ĂN MANG VỀ CHO GIA ĐÌNH.

Nó chịu đựng mọi áp lực đè nặng lên vai nó, và không thể bày tỏ cùng ai, mà cũng không biết nói với ai cả. Rất nhiều mặc cảm, ức chế…

… Rồi năm tháng trôi qua, con chuột anh ngày nào đã lớn. Bao năm lăn lộn trong cuộc đời, nó thừa nhận thức được rằng hình hài mình xấu xí, hôi hám, chả xứng với ai, lấy vợ về chỉ làm khổ vợ, khổ con, cho nên nó quyết định ko lập gd.

Nhưng chỉ vì một phút yếu lòng, xuôi theo sự khuyên bảo của những người xung quanh, nó lại kết hôn với một con Gà.

Và dĩ nhiên là, cuộc hôn nhân của Gà và chú Chuột này không thành. Gà để lại cho chú Chuột một đứa con, là một con Chim Sơn Ca, và Gà bỏ đi mất.

Lại một lần nữa, chú Chuột đầy oán giận bức bối này phải nuôi con mình rất vất vả. Nuôi một con Sơn Ca.

Sơn Ca là một loài chim chỉ biết hót, biết vui. Nó không hề ý thức được nỗi đau đớn và sự khổ cực của chú Chuột là bố nó. Nó như một đứa trẻ ngây thơ vậy, chỉ biết hót và sống nhẹ nhàng với cuộc đời.

Còn chú Chuột thì sau bao năm tuổi thơ vất vả cay nghiệt, giờ chỉ vì một phút lầm lỡ lập gia đình, nay lại gánh thêm trách nhiệm nuôi 1 con Sơn Ca. Người chia sẻ giãy bày giúp đỡ thì không có ai.

Nỗi đau đớn oán hận của nó nào ai thấu !!! Ai thấu hiểu cho một loài chuột hôi hám, sinh ra đã là kẻ thiệt thòi.

Nó tiếp tục phải Hy Sinh, để nuôi nấng con nó, chú Sơn Ca bé nhỏ.

Con Chuột tin rằng, nó sinh ra là để lãnh nhận vai trò Kẻ Hy Sinh. Sau tất cả những gì xảy đến trong đời nó thì không còn nghi ngờ gì về điều này nữa. Nó sống là để Hy Sinh, nó sống là để phát huy phẩm chất Cho Đi trong Thầm Lặng.

Nó nhìn con Sơn Ca ngây thơ mà xuất hiện nhiều cảm xúc. Nào là oán hận con Sơn Ca này, vì nó phản ánh hình ảnh của con Gà, vợ nó, đã bỏ nó. Nên nó thường xuyên tra tấn đánh đập con Sơn Ca rất dã man. Con Sơn Ca cũng phản ánh phần nội tâm bên trong nó, phần dễ thương bên trong con Chuột. Nên điều này làm nó rất điên. Nó hận con Gà, hận con Sơn Ca, và hận cả Chính Nó nữa.

Nhưng sâu bên trong, nó rất Thương con Sơn Ca. Vừa hận vừa thương, điều này trên đời mấy ai hiểu được. Nhưng nó không thể hiện được Tình Thương này qua cử chỉ ngọt ngào âu yếm, vì nó được dạy rằng không được bộc lộ nhu cầu và cảm xúc bên trong.

Nên nó vừa trút giận lên con Sơn Ca, lại vừa khổ cực nuôi nấng con Sơn Ca.

Nhìn con Sơn Ca ngây thơ nho nhỏ chỉ biết hót líu lo, nó lo lắng và hỗn độn lắm. Nó sống đủ lâu để biết rằng cuộc đời này tàn nhẫn thế nào, tàn khốc ra sao. Nó nghĩ rằng một ngày kia khi không còn nó, con Sơn Ca sẽ không thể tươi vui như vậy đc nữa.

Nó sẽ bị cuộc đời mài dũa, bào mòn, không còn ngây thơ trong trẻo nữa. Vì khi con Chuột ko còn, ai sẽ là người đứng trong bóng tối, âm thầm kiếm nguồn sống để giữ cho con Sơn Ca tiếp tục toả sáng đây?

Nó quyết định sẽ Bảo vệ và Cho đi tất cả những gì nó có cho con của nó, chú chim Sơn Ca. Nhưng mà nó thì có cái gì? Nó chả có gì cả. Một con chuột cống hôi hám với cơn phẫn nộ tột cùng mà cuộc đời dành tặng cho nó.

Vậy thì nó sẽ sử dụng tất cả những gì nó có được để con Sơn Ca được an toàn trước khắc nghiệt của cuộc đời. Nó đã gửi cho con Sơn Ca năng lượng hận thù và giận dữ mà nó có. Nó nói:

“ĐÂY LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ BỐ CÓ, CON HÃY NHẬN LẤY, NÓ SẼ GIÚP CON TỒN TẠI ĐƯỢC TRONG ĐỜI !!!”

Và từ đó, con Sơn Ca đã trải nghiệm cuộc sống này dưới nỗi đau, sự cuồng nộ và hận thù của bố nó, con Chuột. Nhờ vậy mà nó cảm nghiệm được bóng tối, cái ác, nỗi uất hận. Nó trải nghiệm Mặt Bên Kia (darkside) của cuộc sống.

Nhờ vậy mà cuộc đời nó rất thú vị, và con Sơn Ca cảm nhận được nhiều điều mà những con vật khác không thể hiểu được.

Và cho đến cuối cùng, nó hiểu được điều mà bố nó, con Chuột mong ước, là ĐƯỢC THẤU HIỂU những nỗi niềm và những gì con chuột ko thể nói ra, và sự hy sinh thầm lặng của nó trong đời. Nó nói:

“Cả cuộc đời, bố đã luôn tìm kiếm một sự sẻ chia, một ai đó thấu hiểu và lắng nghe bố. Nhưng cho đến lúc chết, bố cũng ko hoàn thành được nguyện này, vì đơn giản nó là điều ko thể. Ko ai có thể chia sẻ được với một con Chuột Cống đầy uất hận như bố cả. Nhưng cuối cùng con đã làm được, con là người đã hiểu được bố, con là người đã trải nghiệm cuộc đời này dưới cảm nghiệm của bố. Con là người duy nhất đã làm được. Con THỰC SỰ HIỂU ĐƯỢC BỐ RỒI.

Bố, bây giờ thì bố yên nghỉ được rồi. Cảm ơn bố vì bố đã tặng cho con món quà duy nhất của bố. Cảm ơn bố vì đã yêu thương con theo cách duy nhất mà chỉ có con mới có thể hiểu được. Cảm ơn bố vì những trận đòn roi, cảm ơn bố vì sự thù hằn mà bố dành cho con trong suốt những năm tháng còn thơ ấu.

Nó giúp con hoàn thiện. Nó đã giúp con hiểu được cả mặt đất tối tăm, cũng như trên bầu trời rực sáng. Điều mà chẳng con sơn ca nhí nhảnh nào có thể làm. 💙

-St-

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *