Thức tỉnh Tâm Linh và thất bại, do đâu?

Chào các bạn,
Đầu tiên, cần phải làm rõ về khái niệm thức tỉnh tâm linh, đây không phải là điều gì đó cao siêu thần thánh, mà chỉ đơn thuần là sự mở rộng ý thức về hoàn cảnh, về thực tại mà bản thân ta đang sống trong nó. Hãy hình dung về một con sâu trong cái kén, hoặc con ếch nằm dưới giếng.

Nếu con ếch hoặc con sâu chưa thức tỉnh, thì nó sẽ nghĩ cái kén hoặc cái giếng này đã là toàn bộ thế giới rồi, toàn bộ xã hội rồi, ko còn hy vọng hay thay đổi gì nữa. Nhưng khi nó thức tỉnh, thì nó sẽ ý thức được rằng cái thực tại mình đang sống chưa phải là tất cả, và thực tại này có thể thay đổi, hoặc mở rộng ra hơn nữa (chui ra khỏi kén, nhảy ra ngoài giếng, hóa bướm…)

Nhận định lệch lạc đầu tiên là những hội nhóm hay cá nhân tự nhận mình là Lightworker hay Starseed gì gì đó… với mục đích thăng lên 5D, thân thể ánh sáng… Đây chính xác là sự nhầm lẫn, bởi vì thức tỉnh không có nghĩa là “vượt thoát” hay “đi lên” đâu cả… Không! Ta chẳng có đi đâu hết. Ta chỉ buông bỏ những ảo ảnh và nhận thức bị giới hạn của mình để nhận ra rằng cái thế giới hiện tại của ta đang sống, cái trái đất này, mỗi giây mỗi phút nó đã rất “tâm linh” rồi.

Ta không phải là 1 chức danh, ta cũng không phải là 1 cái tên, hay là thuộc về một “tập thể dân cư ánh sáng” nào đó trên cao cả, cũng chẳng có cái sứ mệnh cao cả nào trong đời…

Tất cả đều là tâm phân biệt. Tâm phân biệt sẽ sinh ra Giả Chân Ngã => tự dựng lên một lớp vỏ ảo ảnh nữa.

Tiếp theo, sự thất bại đến từ việc tầm nhìn bị lệch lạc dẫn đến sự tự vùi dập chính mình. Trong quá trình thức tỉnh, ta sẽ cần phải đối mặt với vô vàn các ảo ảnh, các tổn thương, các “mặt tối” bên trong chính mình, vốn là thứ ngăn trở ta thức tỉnh (giống một cái kén nhốt con sâu bên trong) và buông bỏ hết thảy nó, để sống với con người thực sự của ta, để “hóa bướm“.

Nhưng thất bại đến từ việc nỗ lực buông bỏ các tổn thương và ảo ảnh này không thành. Những trường hợp bị thất bại này thường là những người tự mình tìm hiểu, tự mày mò thực hành => dẫn đến nhận thức không đầy đủ về bản chất của sự thức tỉnh, rồi tự ngộ nhận mình đã thức tỉnh.

Những người này có đặc điểm là không thành thật trong việc thực hành, thường là khuất mắt trông coi, không có khả năng ứng dụng lý thuyết để chuyển hóa thành nhận thức của bản thân, mà lại dùng những lý thuyết ấy để nuôi dưỡng cái tôi của bản thân => ảo ảnh ngày càng lớn.

Người này từ chối mọi sự kết nối và các hội nhóm, tổ chức, lớp học… khác, vì đơn giản là cậu ta không có khả năng đối mặt và thoát ra khỏi ảo ảnh. Sống chết không chịu thay đổi. Sợ hãi bị phát giác nên chỉ dừng lại trong vòng an toàn (có thể chỉ tuyên truyền sinh hoạt trên mạng thôi chẳng hạn)

Trường hợp thứ hai là trong quá trình buông bỏ các “phần tối”, các tổn thương bên trong chính mình, người này không trụ vững trong hiện tại (hoặc ko biết cách làm thế nào để trụ), và bắt đầu xuất hiện một nhận thức lệch lạc khác, đó chính là Lệ Thuộc.

Thay vì buông bỏ phần tối, tổn thương… người này lệ thuộc vào chúng. Vì không kết nối được với nhận thức đa chiều, nên năng lượng ý chí bị suy giảm => nghĩ rằng mình ko thể nào thoát khỏi, buông bỏ được các vấn đề này, hoặc do bị cuốn vào nỗi sợ hãi nào đó rất lớn => quay sang ôm lấy nó, lệ thuộc và bám thật chặt vấn đề hay mặt tối của mình, đồng thời bị chính những vấn đề này bòn rút năng lượng.

Những người này có đặc điểm là hay vơ mọi chuyện vào mình, chỉ để có được sự công nhận của người khác. “Tôi Đúng, Tôi Đúng, Họ Sai rồi, thấy không…”. Người này dần dần sẽ càng thu hút rất nhiều vấn đề đến với mình, năng lượng duy nhất mà họ được nuôi dưỡng là năng lượng của cái tôi.

Mà cái tôi thì lại không phải là con người thật, nên một ngày nào đó cái tôi này sụp đổ => người này sẽ rơi vào tình trạng và trải nghiệm vô cùng thảm khốc.

Có một điểm nhận biết rõ ràng những người như vậy, chính là họ có một số lượng kiến thức rất vững chắc, nhưng chỉ là về mặt lý thuyết. Hay bám chấp vào câu từ, ngôn ngữ… những cái thuộc về hình tướng. Tỏ ra rất thông thái và linh hoạt, hiểu sâu, nhiều tri thức… nhưng đây chỉ là mặt nạ. Bên trong người này rất nhiều nỗi sợ, nên họ cố gắng khỏa lấp đi sự yếu kém của mình bằng cách hay hạ bệ người khác, hoặc thậm chí là phê phán, bắt bẻ về những câu chuyện chẳng liên quan gì trực tiếp tới họ, chỉ để khẳng định “Tôi Đúng”.

Những người này nếu ta để ý kĩ, ta sẽ thấy “Người này có vấn đề gì với câu chuyện A, B… mà sao lại tỏ ra bức xúc vậy?” Trong khi các câu chuyện A B C kia không phải là chuyện về họ.

Đặc biệt là những người này ủng hộ các triết lý về tư duy đơn chiều, ví dụ như thiện – ác, bóng tối – ánh sáng… Hay thiên về chiều hướng cổ vũ bóng tối (số ít là ánh sáng) với các triết lí lệch lạc như: “ko có bóng tối thì ánh sáng để làm gì” hay “ai cũng lên án sự ác, nhưng nếu ko có cái ác thì có gì để mà nói đâu”. Họ bị kẹt lại trong nhận thức thể chất và gần như không còn cơ hội nào để thức tỉnh, trừ khi thành thật thừa nhận tình trạng mắc kẹt của chính mình.

Có 1 đoạn trong cuốn sách Thức Tỉnh Mục Đích Sống của Eckhart Tolle mà mình rất suy nghĩ về nó:

“Thực ra, câu hỏi “làm thế nào để trở thành chính mình?” là một mệnh đề sai. Vì câu nói đó hàm ý rằng bạn phải làm cái gì đó để có thể trở thành con người chân thật của mình. Nhưng thực ra bạn đã luôn là chính bạn rồi nên ở đây không có vấn đề là làm thế nào trở thành chính bạn. Bạn chỉ cần rũ bỏ những thứ không phải là bạn.”

Ngoài Chúa hay Phật ra, trên cõi đời này vẫn có rất nhiều những bậc giác ngộ hiện đang sống khắp nơi trên thế giới, ở ẩn hoặc sống giữa chúng ta, trên núi cao hay rừng sâu… nhiều lắm. Như mình đã từng nói ở vài post trước rằng mục đích của chúng ta sống là để trải nghiệm, là để tiến hóa, và trở thành bậc GIÁC NGỘ sẽ là cái đích cuối cùng của 1 linh hồn. Con đường đến với giác ngộ sẽ là khó khăn vô cùng, nhưng đổi lại ta sẽ gặt được những trái chín cực ngon. Những ai đang đọc post này, những ai đang có 1 sự quan tâm đúng đắn về tâm linh, những ai có tâm trí rộng mở để sẵn sàng tiếp thu những kiến thức ở giai đoạn này, thì mình xin được chúc mừng , con đường của chúng ta ko còn xa nữa đâu , đích đến không còn quá dài nữa rồi.

9 Trả lời “Thức tỉnh Tâm Linh và thất bại, do đâu?

  1. Rất cảm ơn vì em đã được đọc những chia sẻ này. Suýt nữa e đã đưa những tiêu cực vào rồi bởi vì khi họ mô tả e thấy giống nhưng giờ e thấy chỉ là ở trong mỗi người thôi. Vì chúng ta quá nhỏ bé trong vũ trụ này và ta chỉ mới khám phá trong chính tả thôi mà.
    . “ tôi đã là tôi và chỉ rũ bỏ tiêu cực nữa thôi”

  2. Xin hãy giúp đỡ!
    Mình đang bị mắc kẹt đúng như bạn nói, nhưng hầu hết các dấu hiệu của starseed nó đúng với mình 1 cách kinh dị ( về khả năng tâm linh mình k thấy những điều kia, chỉ có những giấc mơ là luôn mách bảo mình thôi, hầu hết đều cho mình bài học sâu sắc giúp mình hành động ra được những giá trị sống tốt đẹp mà mình muốn trong cuộc sống, dù chẳng là bao nhưng mình sống thật, có tổn thương và có quả ngọt; nhưng có vài giấc mơ về 1 người con trai tuy nó đã lâu nhưng mình luôn nhớ rõ cảm giác an lạc và bình an lúc đó, dù trong cuộc sống hiện thực 1 mặt từ bé tới giờ tự mình luôn học giữ khoảng cách với chuyện tình cảm nam nữ (mình k hề mong cầu mình sẽ yêu đương nam nữ nhưng luôn tò mò thích thú rồi quan tâm thấu cảm (mình nhận thấy được nỗi đau của họ, đôi khi giống như mình cũng đang như vậy) mình hiểu vấn đề ở đâu, biết cả việc mỗi người phải có những bài học riêng trong cuộc sống của chính mình nhưng đôi khi vẫn cần phải nói nếu đó là chuyện nghiêm trọng vì vậy mình luôn tìm cách vì có thể ban đầu họ cũng biết rằng vấn đề ở đâu nhưng dần dần họ quên mất), đôi lúc mình lại luôn cảm thấy mình yếu kém để có thể đứng cạnh khi người đó xuất hiện, người đó vừa là động lực giúp mình hành động để tốt hơn vừa là ngăn ngại cực lớn khi mình biết mình có những mong muốn vì muốn gặp như thế nhưng lại mong tu tập tỏ ngộ chân tâm, rõ ràng biết đó là ảo ảnh nhưng lại muốn tin điều đó, vì đó k phải là tình cảm trai gái đơn thuần mà đó là người chỉ dẫn giúp mình, bọn mình k lệ thuộc gì nhau cả, chỉ đôi khi đi cạnh nhau, tôn trọng lẫn nhau, mình sẽ nhận ra khi gặp người đó (k phải vì điều người ta quan tâm, đối xử tốt, hành động dành cho nhau để thu hút sự chú ý rồi dần dần tiến đến giữa con trai và con gái, mà là cùng giá trị sống và những điều bên trong hướng đến, và mình biết cũng sẽ có nhiều người cùng giá trị sống như vậy, nhưng k biết tại sao trong mình luôn có một niềm tin mãnh liệt sẽ nhận ra người đó, mình k dám nói cho bất kỳ ai về điều này cả vì chắc chắn họ sẽ ựm ờ với vẻ mặt bất ngờ, ngờ vực đồng tình hoặc luôn phán xét và bảo rằng ảo tưởng chỉ có trên phim hay trong truyện, mà đúng là khi mình đang ở đây và nghĩ về những điều đó là vọng tưởng thật) và trong giây khắc mình đã vỡ oà hạnh phúc khi biết mình là starseed (nó giải đáp tất cả những khác biệt bên trong mình từ bé đến lớn mà mình không dám nói với ai và cũng k biết nói với ai cả vì đúng là trong mắt mọi người và cả chính mình mình là kẻ luôn mộng mơ, khắc nghiệt mà nói kẻ sống cả đời nửa điên nửa tỉnh ấy, mình cố che lắp đi cái tốt đẹp mà luôn được cho là mộng tưởng ấy, vì sợ hãi ngăn ngại mình hành động nên đôi lúc mình trở nên lãnh đạm ngẩn ngơ vô cảm, suy nghĩ rất tàn khốc về tất cả) nhưng chỉ trong 1 buổi thôi vì mình đã quen tập suy nghĩ hai chiều để không bị thiên lệch, mình lại tìm hiểu và sợ hãi cực độ với những điều mình nghĩ, có phải mình được tạo ra vì một mục đích nào đó giống như là thí nghiệm ở trái đất mình vậy đó không, nếu là như vậy thì đâu là điều mình thực sự cần mà không phải vì những dòng máu, năng lượng mà ban đầu họ đã tạo ra kỳ vọng để an bài hoặc kiểm chứng điều gì đó, vì những điều em nhận ra cứ như là tự nhiên nhưng lại như có sự sắp đặp, vì mục đích nào đó, là phá hoại hay hủy diệt em k rõ vì họ nhìn thấy tất cả những tiến trình trong em và những điều em nghĩ em làm, khiến em nghi ngờ tất cả, sợ hãi tất cả…suy kiệt vì nghĩ về mảng đen – trắng, sáng – tối mà mình đã tưởng rằng mình đã hiểu rõ và chấp nhận được hết để không đau khổ và tu tập an lạc (hiện tại chỉ trong môi trường em sống thôi, vì đã biết cách và em vẫn đang hành động, em k bận tâm về điều đó nữa), nhưng sự thật chưa phải vậy, nỗi sợ mà em tưởng mình đã chữa lành lại ùa tới khi em nhìn ra thế giới ngoài kia, về nguồn gốc của chính mình khiến em bật khóc thương tâm,…đâu là sự thật? Em nghi ngờ tất cả, kể cả Phật hay ma. Vì nỗi đau đúng là giúp em nhận ra ánh sáng. Vậy cái gì thật sự tốt, cái gì thực sự xấu? Tại sao có cả hai mặt ấy mới là tự nhiên? Điều gì tạo nên sự phân biệt ấy trên trái đất và trong cả vũ trụ này? Nguồn gốc là từ đâu? Là sự tò mò và lòng tham ư? Vậy tại sao là có sự tò mò ấy?…(Khi chia sẻ mình cảm thấy những nỗi sợ trong mình rõ hơn dù còn lân khuất vài thứ đâu đó, dù có nhận được phản hồi hay không, dù mình có là vì điều gì mà đến đây, ngay giây phút mình gõ những dòng này, mình rất biết ơn vì bài viết của bạn, xin cảm ơn!)

    1. Ko cần phải sống giả để vừa lòng người khác, vì như thế sẽ làm bạn khó chịu khi ở 1 mình, hãy quan tâm tới cảm xúc của bạn nhìu hơn, làm những gì mà bạn cảm thấy vui vẻ thoải mái, những việc khiến mình khó chịu thì đừng làm, hãy là người tự do về mọi mặt đừng sống theo 1 ai đó vì bạn ko phải là họ

    2. Cái gì thực sự là tốt,cái gì thực sự là xấu rất khó trả lời.Ví dụ trong mắt bạn bâ mẹ bạn là tốt vì đã làm cho bạn hạnhphúc,cấp cho bạn tình yêu nhưng dưới một góc độ khác thì trong mắt những người,con vật đã bị ba mẹ bạn làm tổn thương thì đó là xấu.Trong vũ trụ này có một tiêu chuẩn duy nhất để nhận định tốt và xấu đó là chủng đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn,nếu thuận theo tiêu chuẩn đó mà làm thì đó là tốt,nếu ngược lại nó thì sẽ là xấu.
      Ở trên tầng rất cao thượng tầng vũ trụ có hai chủng vật chất,phân xuống tầng bên dưới tạo thành chính và phản,xuống bên dưới nữa tạo thành âm dương ,..vv… xuống đến tầng con người này phân thành thiện và ác.Đó là một ân huệ của Sáng Thế Chủ dành cho chúng sinh,nếu không có hai mặt ấy,sinh mệnh tồn tại sẽ rất đáng thương,họ sẽ sống một cuộc đời bình lặng như một cỗ máy,chính nhờ có hai mặt ấy họ mới biết trân quý sinh mệnh chính mình,chỉ khi trải qua khó khăn ,đau khổ họ mới biết thế nào là hạnh phúc,thế nào là trân trọng,như vậy sinh mệnh của họ tồn tại mới có ý nghĩa.

    3. khi bạn nhận ra bản tâm chân thật của mình, bạn sẽ biết giai đoạn bạn đang trải qua chỉ là bước đầu của hành trình

Bình luận